Tôi học được gì từ Trường Sân khấu – Điện ảnh để dạy làm livestream

Th1 20, 2026 | Bài viết Nổi Bật, Đào Tạo

Những gì tôi mang vào lớp học livestream hôm nay không bắt đầu từ chuyện bán hàng, mà bắt đầu từ những năm tháng học trong Trường Đại học Sân khấu – Điện ảnh Hà Nội. Ở đó, tôi không được dạy cách nói cho thật nhiều, càng không được khuyến khích “lên gân” để gây chú ý. Thứ đầu tiên tôi học là cách đứng trước ống kính mà không phản bội chính mình: hiểu mình đang ở đâu, đang nói với ai, và vì sao người đối diện lại muốn lắng nghe. Mỗi ánh mắt nhìn máy, mỗi khoảng dừng giữa câu, mỗi lần lấy hơi đều có lý do, bởi cảm xúc của người xem không đến từ sự ồn ào, mà đến từ sự thật.

Trong trường, chúng tôi học cách kể chuyện bằng con người. Không phải kể cho hay, mà kể cho đúng. Đúng nhịp, đúng tâm thế, đúng mạch cảm xúc. Một nhân vật không thể xuất hiện trên sân khấu hay trước camera nếu chính họ còn không tin vào điều mình nói; khán giả cũng vậy, họ nhận ra rất nhanh khi ai đó đang diễn. Khi bước sang livestream, tôi nhận ra nguyên lý ấy vẫn nguyên vẹn: người xem không cần bạn nói giỏi hơn, họ cần bạn nói thật hơn. Vì thế tôi không dạy học viên học thuộc kịch bản, mà dạy họ hiểu vai trò của mình trước camera, hiểu mình là ai trong câu chuyện mình đang kể.

Tôi cũng học được rằng kỹ thuật chỉ là phần nổi. Ánh sáng, bố cục, góc máy, nhịp dựng… tất cả đều quan trọng, nhưng quan trọng hơn là cảm xúc được dẫn dắt như thế nào. Ở trường, một cảnh diễn hỏng không phải vì lời thoại sai, mà vì cảm xúc đi chệch. Livestream cũng vậy. Bạn có thể nói đúng sản phẩm, đúng giá, đúng ưu đãi, nhưng nếu cảm xúc không chạm, người xem vẫn rời đi. Điều tôi dạy là cách giữ nhịp: khi nào nên nói nhanh, khi nào nên chậm, lúc nào cần im lặng để người xem kịp cảm, kịp tin.

Quan trọng nhất, tôi học được sự kiên nhẫn với nghề. Không có buổi diễn nào hay chỉ sau vài ngày tập, và không có người đứng trước camera nào vững vàng chỉ nhờ vài mẹo ngắn hạn. Trường dạy tôi rằng năng lực thật luôn cần thời gian, và giá trị bền vững không đến từ việc bắt chước, mà từ việc hiểu mình đủ sâu để không bị hòa lẫn. Vì thế khi dạy livestream, tôi chọn đi chậm hơn một chút: giúp người học đứng vững trước camera, nói bằng giọng của mình, xây một thương hiệu cá nhân không cần gồng, không cần giả.

Những gì tôi học từ Sân khấu – Điện ảnh không biến livestream thành một màn trình diễn màu mè. Nó giúp livestream trở về đúng bản chất: một cuộc gặp gỡ giữa người với người, nơi sự chân thật có sức thuyết phục hơn mọi kỹ thuật. Và khi con người thật của bạn được nhìn thấy rõ ràng, livestream chỉ còn là công cụ để giá trị đó lan tỏa mà thôi.

Xây thương hiệu cá nhân có nhất thiết phải livestream không?

Câu trả lời của tôi là: không. Và nếu bạn đang chờ một câu trả lời như vậy thì bạn không nghe nhầm đâu. Xây thương hiệu cá nhân không bắt buộc bạn phải livestream ngay từ đầu, cũng không bắt buộc bạn phải xuất hiện trên tất cả các nền tảng hay ồn ào trước truyền...

Đọc thêm

Nhiều follow không đồng nghĩa với bán được hàng – bài học tôi rút ra từ một chương trình truyền hình thực tế

Tôi từng làm một chương trình truyền hình thực tế về tìm kiếm KOL KOC trên phạm vi toàn Việt Nam. Thời điểm đó, tôi gặp rất nhiều bạn mà nếu nhìn từ bên ngoài thì ai cũng nghĩ là “chắc chắn kiếm được tiền”. Có bạn là idol TikTok, có bạn kênh YouTube cả triệu follow,...

Đọc thêm

Sai lầm lớn nhất khi xây thương hiệu cá nhân: nghĩ rằng phải có sản phẩm rồi mới xây hình ảnh

Tôi gặp rất nhiều người khi bắt đầu làm thương hiệu cá nhân đều mang trong đầu một suy nghĩ giống nhau: “Để bán được sản phẩm này, mình phải xây cho mình một hình tượng phù hợp với sản phẩm đó.” Thế là họ chọn cách ăn mặc, cách nói chuyện, thậm chí cả cách thể hiện...

Đọc thêm