Tôi gặp rất nhiều người hỏi tôi về thương hiệu cá nhân. Họ hỏi nên mặc gì khi lên livestream, nên để tóc ra sao, background thế nào cho chuyên nghiệp, nói giọng nào cho thu hút. Những câu hỏi đó không sai, nhưng thường là đến hơi sớm. Vì trong tất cả những thứ đó, có một điều quan trọng hơn mà rất ít người để ý: sau khi tắt livestream, người xem còn nhớ gì về bạn.
Trong quá trình học và làm nghề, tôi nhận ra một điều rất rõ: người ta có thể quên bạn mặc áo màu gì, quên bạn đứng trước phông nền ra sao, nhưng họ nhớ rất lâu cảm giác khi nghe bạn nói. Nhớ xem nói chuyện với bạn có dễ chịu không, có thật không, có khiến họ thấy an tâm hay không. Cảm giác đó mới chính là thương hiệu cá nhân, còn hình ảnh đẹp chỉ là phần vỏ.

Tôi từng thấy những người hình ảnh không quá trau chuốt, góc máy rất bình thường, ánh sáng cũng không hoàn hảo, nhưng livestream lúc nào cũng có người ở lại. Ngược lại, cũng có người setup rất đẹp, nói năng bài bản, mà người xem vẫn lướt đi rất nhanh. Sự khác biệt không nằm ở kỹ thuật, mà nằm ở việc người đứng trước camera có đang là chính mình hay không. Khi bạn cố trở thành một phiên bản “đúng chuẩn”, cảm xúc của bạn sẽ bị bóp lại, và người xem cảm được điều đó rất nhanh.
Với tôi, thương hiệu cá nhân không phải là thứ tạo ra bằng cách cố gắng khác người. Nó hình thành dần qua từng lần bạn xuất hiện một cách nhất quán. Nhất quán trong giọng nói, trong cách nhìn, trong cách bạn phản ứng với người khác. Khi bạn hôm nay nói một kiểu, ngày mai lại nói một kiểu khác, người xem sẽ bối rối. Còn khi bạn là bạn ở mọi lần xuất hiện, dù không hoàn hảo, người ta vẫn nhớ và vẫn quay lại.
Khi dạy học viên, tôi không bắt họ phải xây dựng hình ảnh ngay. Tôi thường hỏi họ một câu rất đơn giản: “Bạn muốn người khác nhớ đến mình như thế nào sau khi xem xong livestream?” Không phải nhớ bạn bán giỏi, mà nhớ bạn là người ra sao. Trả lời được câu đó rồi, hình ảnh, cách nói, cách xuất hiện sẽ tự tìm được hình dạng phù hợp. Còn nếu chưa biết mình muốn để lại cảm giác gì, thì làm đẹp đến mấy cũng rất dễ bị trôi.
Thương hiệu cá nhân, với tôi, là thứ được tạo ra từ bên trong rồi mới đi ra ngoài. Từ cách bạn hiểu mình, chấp nhận mình, và cho phép mình xuất hiện một cách thật thà trước người khác. Khi cảm giác bạn để lại đủ rõ, đủ thật, thì người ta sẽ nhớ đến bạn một cách rất tự nhiên. Và khi đã nhớ rồi, họ sẽ tin, sẽ theo, và sẽ ở lại lâu dài, chứ không chỉ cho một lần xem thoáng qua.
